T́m nguồn cảm hứng thú vị trong việc học đạo

4/12/2017 4:52:08 PM
 
Đề tài III: KHÍ TRỜI, TẶNG PHẨM VÔ GIÁ, TẠO HÓA BAN TẶNG NHƯNG KHÔNG CHO CON NGƯỜI, CÙNG MUÔN LOÀI.

Cách nói khác: T̀M GẶP GIÁNG KIỀU CỦA NHÂN LOẠI 

 

Học đạo là một trong ba chân kiềng quan trọng của việc sống đạo, đối với tất cả mọi Kitô hữu, ở khắp nơi trên thế giới nói chung, và với mỗi Cursillista, người đă học khóa ba ngày của Phong trào Cursillo nói riêng. Kiềng ba chân đó là:

Sùng đạo, Học đạo và Hành đạo.

 

Bởi lẽ, nếu ta không học hỏi liên tục, hầu hiểu biết về quyền năng tuyệt đối, và ḷng yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa đối với chúng ta, để chúng ta có ḷng tin tưởng sắt son mạnh mẽ nơi Ngài, th́ làm sao ta có ḷng Cậy trông, và đặc biệt là ḷng Yêu mến Thiên Chúa được!

 

Ông bà ta đă nói: “Vô tri bất mộ” là như thế. Và hơn nữa, sự học không có trang cuối cùng. Càng học trí tuệ càng được mở mang, và ta lại càng nhận rơ hơn ḿnh quá nhỏ bé trước vũ trụ bao la này. Sự học giúp ta biết ḿnh hơn, biết người hơn, và biết khiêm tốn hơn…

 

Thánh Vịnh chương 19 (18) câu 2 đă dạy chúng ta:

 

Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa,

 không trung loan báo việc tay người làm”.

 

Câu Thánh Vịnh trong Kinh Thánh thật ngắn gọn, nhưng hàm chứa ư nghĩa bao la, sâu thẳm đă mời gọi chúng ta cùng ra sức t́m hiểu để thấy được phần nào quyền năng vô biên, và vinh quang cao cả của Thiên Chúa ở ngay trong các tạo vật, do Ngài yêu thương con người mà tạo dựng.

Trong phạm vi bài viết, tác giả đề cập đến: KHÍ TRỜI

 

Ta cùng nh́n lại trận động đất kinh hoàng có cường độ lên tới 7,3 độ Richter ở thủ đô Port-au-Prince, Haiti, một đất nước nghèo nhất ở Tây bán cầu, cách nay hơn bảy năm. Đó là ngày 12.1.2010, ngày đă làm chết hơn hai trăm ngàn người. Con số người chết chưa ngừng ở đó. Người ta nói có thể lên tới nửa triệu người. Khoảng một triệu rưỡi người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, v́ hơn 70% nhà cửa của thủ đô Port-au-Prince bị sập.

 

Có một điều kỳ lạ là sau hơn mười ngày xẩy ra trận động đất, đoàn cứu hộ của Israel ngày 22.01.2010 đă t́m thấy hai người c̣n sống: Bà cụ Marie Carida Roman 84 tuổi, trên người có nhiều vết thương đă có ḍi; một thanh niên 21 tuổi có tên là Emmanuel Buco. Anh cho biết đă phải uống nước tiểu của chính ḿnh để sống. Tuy không có lương thực, nằm trong đống gạch đổ nát, nhưng khí trời vẫn đến được với họ. Họ vẫn hít thở khí trời b́nh thường. Như thế, nếu thiếu lương thực con người c̣n có thể sống hơn mười ngày, nhưng nếu thiếu khí trời dù chỉ trong vài phút, con người sẽ mất sự sống.

 

Qua thông tin báo chí, chúng ta thấy hàng năm ở đất nước ta có nhiều vụ ch́m đ̣ cướp đi sinh mạng của bao cháu học sinh trên đường đến trường, khi các cháu phải qua sông bằng những chiếc đ̣ ngang ọp ẹp. Nhiều nơi, thậm chí không có đ̣ mà c̣n phải đi bằng mảng bè tre, nứa hoặc đu dây. Một cây cầu bêtông vững chắc bắc qua sông vẫn là ước mơ nhiều đời của bao gia đ́nh ở những bến đ̣ nghèo khó, nơi vùng quê xa xôi tăm tối.

 

Nhưng ngay cả khi con người có những con tầu to lớn, vững chắc, hoành tráng, sang trọng th́ vẫn có thể xẩy ra thảm họa chết người. Con tầu Titanic gặp nạn ch́m xuống ḷng Đại Tây Dương cướp đi sinh mạng hơn 1.500 du khách, v́ họ đă không c̣n được hít thở khí trời.

 

Lịch sử ngành hàng hải của nhân loại c̣n ghi lại những trang sử thật hăi hùng, đến nay vẫn chưa hết bàng hoàng, mà điển h́nh, vào lúc 23 giờ 40 phút ngày 14.04.1912, tầu Titanic c̣n thơm mùi sơn, mới xuất xưởng, lần đầu tiên đưa hơn 2000 du khách đi từ đất nước sương mù (Anh quốc) sang Bắc Mỹ đă va vào tảng băng trôi, hai giờ sau đó tầu ch́m xuống đáy biển.

 

Trại giam tử thần Auschwitz với những pḥng hơi ngạt số1, số 2, số 3. Do Đức Quốc xă lập nên ở Ba lan đă giết hàng triệu người Do Thai…

Trở lại trang lịch sử hăi hùng, đau thương của nhân loại 1940 đến 1945. Vào những năm đó hàng triệu tù nhân, trong đó có tới 90% là người Do Thái đă bị Đức Quốc xă giết chết bằng cách đẩy họ vào những pḥng hơi ngạt. Nơi đó khí trời không con trong lành, lượng khí Oxy bị giảm xuống không c̣n 100cm3 không khí có 21cm3 oxygen &79cm3 nitrogen như b́nh thường, lượng khí đôc Carbonic tăng lên. Điều đó đă được các sử gia và báo chí ghi lại:

“Chỉ tính riêng trong 6 tháng, từ tháng 6 đến tháng 12 năm 1942, phát xít Đức đă sát hại 600.000 người, trong đó có 550.000 người Do Thái tại ḷ ngạt này… “Lao động là tự do” là khẩu hiệu lớn treo ngay trên lối vào cổng trại Auschwitz. Nhưng nghiệt ngă thay, tù nhân ở đây phải lao động quần quật suốt 12 tiếng một ngày trong những điều kiện hết sức tồi tệ, bị vắt kiệt sức lực cho tới chết.

 

Tự do là thứ xa xỉ nhất, hoàn toàn biến mất trong trại Auschwitz-Birkenau. Ngay cả những sinh hoạt tối thiểu như ngủ, nghỉ cũng đều bị giám sát rất chặt. Thậm chí khi đi vệ sinh, tù nhân cũng bị theo dơi ngặt nghèo.

 

minhhoa-1.jpg 

Cảnh một ḷ hơi ngạt đang hoạt động để giết người

 

Tháng 7 năm 1941, thực hiện kế hoạch hủy diệt toàn bộ dân tộc Do Thái ở châu Âu (khoảng 11 triệu người) của trùm phát xít Hitler, trại giam Auschwitz chính thức trở thành “ḷ giết người hàng loạt” lớn nhất trong lịch sử loài người.

 

Các tù nhân bị nhồi nhét chật cứng trong những toa tàu ngột ngạt, được chở đến Auschwitz từ mọi vùng lănh thổ châu Âu do Đức chiếm đóng bằng đường sắt. Khi nhập trại, mọi vật dụng có giá trị đều bị tịch thu. Phụ nữ buộc phải cắt tóc ngắn. Tóc của tù nhân được dùng để sản xuất tất dài.

 

 minhhoa-2.jpg

Núi giày dép của nạn nhân bị sát hại

 

Một trong những thủ đoạn xảo quyệt nhất của phát xít Đức, đó là: trước khi hành h́nh các tù nhân, chúng giả vờ trao cho họ valy ghi tên tuổi, gieo cho họ một ảo tưởng về hy vọng được thả ra ngoài. Sau đó, chúng bảo các nạn nhân đi tắm rửa sạch sẽ để tẩy trừ chấy rận, thậm chí một số người c̣n được phát xà pḥng và khăn tắm.

 

Bị mắc lừa, các tù nhân hồ hởi cởi bỏ quần áo ở pḥng ngoài và bước đến pḥng hơi ngạt, địa điểm được ngụy trang như pḥng tắm. Trên đường đi đều có các bảng chỉ dẫn đến “pḥng tắm” hoặc “tắm hơi”.

 

“Căn nhà nhỏ màu đỏ” có 2 pḥng. Boongke 1 chứa 800 người, boongke 2 chứa 1.200 người. Khi pḥng hơi ngạt đầy người, cửa pḥng bị khóa chặt. Những viên Zyklon-B, do Viện Vệ sinh của SS cung cấp được vận chuyển tới trại bằng xe cứu thương, được thả vào pḥng qua những lỗ thông hơi trên tường. Khí độc bắt đầu lan tỏa.

 

Khoảng 1/3 nạn nhân chết ngay tức khắc. Chừng vài phút sau, những người bị nhốt bên trong sẽ chết như ngả rạ. Chết nhanh hay chậm phụ thuộc vào vị trí người ấy đứng gần lỗ thông hơi hay không. Mặc dầu những bức tường bê tông dày ngăn cách nhưng ở bên ngoài vẫn nghe thấy những tiếng la hét, rền than của những tù nhân khốn khổ…

 

minhhoa-3.jpg
Những viên thuốc được bỏ vào trong pḥng hơi ngạt để nạn nhân chết nhanh hơn

 

Những đợt hành quyết hàng loạt đầu tiên tại Auschwitz diễn ra vào đầu tháng 9 năm 1941 khi 900 tù nhân bị giết bằng khí độc Zyklon B trong tầng hầm của Block 11.” (PN News 01-07-2016)

 

minhhoa-5.jpg
Bên ngoài trại tập trung Auschwitz hiện nay

 

Như thế, con người cần làm việc vất vả, chạy trước, chạy sau để có cơm ăn, áo mặc. C̣n không khí được trời ban tặng nhưng không cho con người một cách hào phóng.Tất cả mọi người không phân biệt giầu nghèo, địa vị xă hội, từ nhà tỉ phú cho đến người ăn xin trên hè phố, từ bác nông dân chân lấm tay bùn, ngày đêm trên đồng ruộng, đến người có quyền cao chức trọng, luôn có xe đưa đón đều hưởng không khí b́nh đẳng như nhau (100cm3 không khí có 21cm3 oxygen &79cm3 nitrogen).

 

Ngày nay có lẽ ở nông thôn hay chốn sơn khê không khí lại trong lành hơn thành thị, bởi lẽ ở đó ít bị ô nhiễm môi trường. Như thế, bữa tiệc không khí mà nhân loại đang được hưởng quan trọng cần thiết biết chừng nào! Có bao giờ chúng ta tự hỏi bữa tiệc đó do ai ban tặng? Và ta đă t́m ra Đấng ban tặng để cảm tạ, để tri ân chưa? Đặt câu hỏi trên tôi lại liên tưởng đến một chi tiết khá thú vị: chàng Tú Uyên sinh nghi trong câu truyện thơ nôm, khuyết danh, Bích Câu Kỳ Ngộ của Việt Nam.

 

Trước năm 1975, truyện Bích Câu Kỳ Ngộ được giảng dạy ở các trường Trung học Phổ thông. Bích Câu Kỳ Ngộ với 648 câu thơ lục bát đưa người đọc đến câu  chuyên t́nh giữa chàng Tú Uyên, một thư sinh nghèo, mô côi cha mẹ, nhưng rất lăng mạn với một tiên nữ tên là Giáng Kiều ở đất ngàn năm văn vật, Hà Nội. Câu chuyện như sau: Chàng thư sinh Tú Uyên gặp một thiếu nữ tuyệt đẹp trong lần đi văn cảnh chùa Ngọc Hồ. Chàng đi theo, rồi nàng biến mất khi đến Quảng Văn Đ́nh, nay là cửa Nam Hà Nội. Từ đó, chàng tương tư, sầu mộng.

 

Một ngày kia Tú Uyên mua được bức tranh người trong mộng rồi treo ở thư pḥng. Mỗi bữa ăn chàng dọn hai chén, hai đôi đũa, mời người trong tranh ra ăn. Một hôm khi ở trường về, chàng thấy trên bàn đă có sẵn mâm cơm đàng hoàng “Bát trân”*, chàng sinh nghi. Hôm sau đi học, chàng bỏ về bất chợt, bắt gặp người trong tranh bước ra, nàng tự xưng là Giáng Kiều. Sau đó hai người kết duyên thành vợ thành chồng và sinh được Chân Nhi.  Sau chàng và nàng về trời để Chân Nhi ở lại trần gian.

Ta cùng đặt giả thuyết: Nếu như Tú Uyên khi ở trường về thấy trên bàn đă

 
“Một khi ra việc trường văn

Trở về đă thấy bát trân sẵn sàng

So xem phong vị khác thường

Mùi hoa sực nức, mùi hương ngạt ngào”                                                         

                               (Bích Câu Kỳ Ngộ)

 

Chàng không hề sinh nghi, cho rằng tự nhiên mà có, lại đang đói bụng, cứ ăn đă th́ chắc hẳn chẳng bao giờ chàng gặp được Giáng Kiều. Nhưng Tú Uyên đă không tin tự nhiên mà có, chàng sinh nghi, bỏ công sức t́m hiểu cho ra lẽ, biết nguyên nhân, ai là người đă mang đến bữa ăn thịnh soạn “bát trân”cho chàng.

Tú Uyên tự hỏi và quyết định:

                

 “Bếp trời sẵn đó hay sao?

Của đâu thấy lạ ḷng nào chả nghi

Sáng mai cứ buổi ra đi

 Liệu chừng thoát trở lại về thử coi”

                                        (BCKN) 

                                

Ta thấy, suy nghĩ của chàng chính là suy nghĩ của người c̣n đủ lư trí b́nh thường. Cái ǵ cũng có nguyên nhân của nó. Chính v́ thế mà chàng gặp được người trong mộng Giáng Kiều.

 

“Bổng đâu thấy sự lạ đờiTrong tranh sao có bóng người vào ra                           

 Nhân nhân mày liễu mặt hoa

 Này người khi trước đâu mà đến đây”
(BCKN)

                                                                                         

Ta có thể khẳng định rằng: không khí là một báu vật, nếu thiếu nó sự sống trên trái đất này không c̣n nữa. Không khí không phải con người làm ra, không phải của nước giầu viện trợ cho nước nghèo như vốn ODA, cũng không phải của tổ tiên để lại. Vậy th́ khí trời từ đâu mà có? Ta cũng suy nghĩ như Tú Uyên: “Của đâu thấy lạ ḷng nào chả nghi”. Suy nghĩ và t́m nguyên nhân chứ đừng nói tự nhiên mà có như một số người, ắt hẳn ta sẽ t́m được Giáng Kiều của nhân loại như Tú Uyên t́m được Giáng Kiều cho chàng.

 

Giáng Kiều của nhân loại chính là ông Trời, là Tạo Ḥa, là Thượng Đế, là Đấng toàn năng tạo dựng vũ trụ muôn loài. Tất cả đang vận hành trong một trật tự kỳ diệu mà khoa học đang cố gắng hé mở để đem lại hạnh phúc cho con người ngày một nhiều hơn.

 

Ngày nay trước vũ trụ bao la cùng với những diều kỳ diệu trong con người th́ phần biết được của con người chỉ như chiếc lá trong rừng cây, như hạt cát trong sa mạc, như giọt nước giữa đại dương. Đúng như người xưa đă nhận định: Càng biết nhiều bao nhiêu càng cảm thấy nhỏ bé bấy nhiêu

 

CHỜ MONG!
Chờ mong Chúa, măi chờ mong,

Chờ mong nhân loại một ḷng nhận ra,
Một Thiên Chúa, người là cha,

Tạo dựng vũ trụ bao la muôn loài

Một Thiên Chúa, vua đất trời,
Yêu thương nhân loại Ngôi Hai làm người

 

Chở mong Chúa măi chờ mong

Chờ mong nhân loại thật ḷng thương nhau

Đừng gian dối, đừng oán thù

Đừng làm điều ác hiểm sâu hại người

Cùng nhau xây dựng nước trời
Ở ngay trần thế thắm tươi cuộc đời

                                                                                                                     

“Hồng ân Thiên Chúa bao la
Muôn đời con sẽ ngợi ca danh người”

 

·        Ghi chú: Theo wikipediA th́ bát trân của người Việt là tám món ăn quí nhất của người Việt ngày xưa bao gồm:
Nem công, Chả phượng, Da tây ngưu, Bàn tay gấu, Môi đười ươi, Thịt chân voi, Yến sào, Gân nai,

         

Cursillista Inhaxiô Đặng Phúc Minh